Du khách khi đến tham quan công viên Kinchakuda ở Nhật Bản đều không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng trước thảm hoa bỉ ngạn rực đỏ trải dài miên man.Công viên Kinchakuda nổi tiếng với mùa hoa bỉ ngạn rực đỏ. Giữa nùi rừng xanh ngắt là một biển hoa bỉ ngạn giống như một tấm thảm khổng lồ khiến cho bao du khách cảm thấy ngỡ ngàng khi đặt chân đến đây.


Loại hoa này có nhiều tên gọi khác nhau như Hồng Hoa Thạch Toán, Long Trảo hoa, Mạn Châu Sa Hoa, Vô Nghĩa Thảo, U Linh Hoa, Jigoku Bana, Higan Bana, Yuurei Bana…Hoa bỉ ngạn có tên khoa học là Lycoris Radiata.


Hoa bỉ ngạn là loại thân thảo với chiều cao khoảng 40 - 100 cm. Hoa mọc dạng chùm với ba màu chính là đỏ, trắng, vàng. Màu hoa đỏ vẫn là màu phổ biến nhất. Cành hoa dài vươn lên từ mặt đất. Trên đài là một cụm hoa từ 5 đến 7 nụ. Hoa bỉ ngạn khoe sắc nở tròn ra mọi hướng vô cùng bắt mắt.


Một điểm đặc biệt ở loài hoa này đó là hoa và lá không bao giờ xuất hiện cùng lúc với nhau. Khi có lá thì không có hoa, khi hoa nở thì không thấy lá. Hoa Bỉ Ngạn nở thì không có lá, khi có lá thì không có hoa, hoa và lá không bao giờ gặp nhau bắt nguồn từ câu chuyện tình buồn của hai vị thần hộ pháp bảo vệ loài hoa không bao giờ gặp được nhau.

Nên người Nhật có câu: “Bỉ Ngạn hoa nở nơi Bỉ Ngạn, chỉ thấy hoa, không thấy lá”. Như một câu chuyện Mạn Châu Sa Hoa buồn. Hoa Bỉ Ngạn mọc trên những triền đồi, bờ sông, ven đường đi và rất nhiều trong nghĩa địa. Củ của loài hoa này rất độc vì chứa lycorine, một chất độc thuộc nhóm alcaloid, gây tổn hại đến hệ thần kinh. Truyền thuyết kể rằng có người đã tuyệt mệnh bằng cách ăn “củ” của loài hoa này trong lúc đói.

Xem thêm : Cách trồng và chăm sóc loài hoa bỉ ngạn ra bông đẹp như truyền thuyết