Với sự tài giỏi từ đôi bàn tay khéo léo tạo nên những tác phẩm tinh tế và độc đáo, nhiều nghệ nhân của làng đã đến nhiều nơi, xây dựng nên nhiêu công trình vĩ đại trong đó không thể không nhắc tới “Tượng đài Anh bộ đội tình nguyện” Việt Nam trên đất bạn Campuchia.
Làng đá Ninh Vân tỉnh Ninh Bình một làng làm về nghề đá tuỳ thuộc rất lừng danh tại miền Bắc. Với sự tài ba từ đôi bàn tay khéo léo tạo nên những tác phẩm tinh tế và độc đáo, nhiều nghệ nhân của làng đã đến nhiều nơi, xây dựng nên nhiêu công trình vĩ đại trong đó chẳng thể không nhắc tới “Tượng đài Anh quân nhân tự nguyện Việt Nam trên đất bạn Campuchia”. Bức tượng đài biểu lộ sự nhiệt huyết của các nghệ nhận đồng thời lớn hơn nữa là biểu thị sự đoàn kết giao hữu giữa hai nước hàng xóm anh em.




Một nghệ nhân với sự tài tình của mình đã may mắn góp công sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng Tượng đài Anh bộ đội tình nguyện Việt Nam ở Campuchia có kể lại. Ngày trước đất nước Cam-pu-chia cũng đã trải qua những năm tháng khôn xiết gia khổ và khôn xiết đặc biệt, sau nạn diệt chủng Pôn Pốt, hàng ngàn người dân Campuchia đã ngã xuống. Nhờ có quân tình quyện Việt Nam nên chết độ Pôn Pốt mới bị tiêu diệt và sau năm 1993 dưới sự bảo trợ của LHQ, người dân Campuchia đã tham dự cuộc tổng tuyển cử trước nhất. Từ đây giang sơn Campuchia bước sang một trang mới và người dân Campuchia rất biết ơn những người bộ đội tự nguyện Việt Nam cho nên với lòng mong mỏi họ muốn chính người Việt Nam góp phần tạc nên bức tượng kì vĩ này.
Đến với Phnôm Pênh vào một buổi trưa hè nắng nóng, không muốn về khách sạch nghỉ ngay, tôi muốn bách bộ đi dạo. Xung quanh co xe pháo rộn rịch, kẻ bán người mua rộn rịp bên góc đường. Qua hàng cây thấy vô thiên lủng nhưng sạp bán đủ loại côn trùng rang nhìn rất là đáng sợ, nhưng nếu thử một lần sẽ biết, những món côn trùng này là đặc sản độc đáo của người Campuchia và ăn chúng cũng rất ngon, vừa béo, vừa ngậy. Với ý định từ Việt Nam qua đây dù có bận đến thế nào cũng phải thăm cho được tượng đài Anh quân nhân tự nguyện Việt Nam tại Công viên trọng tâm gần đài Độc lập ở thủ đô Phnôm Pênh. bởi thế tôi đã bắt xe và đi thẳng tới đây.
Từ xa, tôi đã nhìn thấy khu tượng đài sừng sững vươn lên trời cao. Khu tượng đài khá khang trang, rộng rãi. Cái mái cong dáng điệu hình mái chùa được thếp vàng lộng lẫy, óng ánh dưới ánh mặt trời.
Từ khoảng sân rộng thênh thang lát đá, theo những bậc thang, tôi tới khu tượng đài. Đây là tượng đài theo nhóm, tạc hình tượng hai đội viên, một Cam-pu-chia, một Quân tự nguyện Việt Nam, súng trong tay, đứng phía sau bảo vệ một người nữ giới đang bế trên tay đứa con nhỏ. Nhóm tượng nằm trên bệ granite, có khắc hai hàng chữ Việt Nam và Campuchia: Đài tưởng vọng Quân tự nguyện Việt Nam.
Phía trên nhóm tượng, giữa hai cột đá vững chãi là một hình tròn giống như mặt chiêng (trống). Trên cùng là một mái che cách điệu với đường cong quen thuộc của những ngôi chùa truyền thống của người Khơ-me, đỉnh nhọn vút lên bầu trời.
Tôi đứng ở đó, trong nắng trưa Phnôm Pênh, im nhìn hình ảnh về tình kết đoàn giữa Việt Nam và Campuchia hóa thân trong tượng đài. Năm1979, với sự viện trợ của đội Quân tình nguyện Việt Nam, dân chúng Campuchia đã đứng lên quét sạch chế độ diệt chủng Pôn Pốt, giành lấy lối sống an bình cho chính bản thân mình.
Giờ đây, khi Campuchia đang bước vào xây dựng một giang san hòa bình, tôi tin rằng, máu của các anh quân nhân tình nguyện Việt Nam đổ xuống mảnh đất này đã không hề uổng phí…Và tôi đã đến đây đã thăm được đài tưởng niệm điều đó giúp tôi thêm kiêu hãnh mình là người Việt Nam và chuyến đi này của tôi cũng không hế uổng phí.