Quách thị giả hầu thầy là Đức Sơn. Một hôm Quách thị giả hỏi, “Con cho rằng các bậc hiền đức ngày xưa đã đi đến một nơi nào đó. Hoà thượng có vui lòng nói cho con biết là các ngài đã trở thành gì không?” Đức Sơn đáp, “Tôi không biết họ ở chỗ nào.” Quách thị giả thất vọng, “Con đang mong câu trả lời giống ngựa phi, nhưng chỉ được câu giống rùa bò.” Đức Sơn im lặng tựa như người bị bại trận tranh luận.

Hôm sau Đức Sơn đi tắm rồi đến phòng khách, Quách thị giả mời sư uống trà. Sư vỗ nhẹ lên lưng thị giả và hỏi, “Công án hôm qua thế nào rồi?” Thị giả đáp, “Thiền của hòa thượng khá hơn hôm qua.” Nhưng Đức Sơn chẳng nói gì, lại giống như kẻ bị bại trong cuộc tranh luận.

Như Huyễn: Quách thị giả hỏi về các sư ngày xưa như một số người nghĩ thiên đường như là một thế giới vinh quang. Nơi đó những người đã chết trên mặt đất tiếp tục việc làm của họ. Bao lâu ông thị giả còn trung thành phục vụ thầy, tại sao lại phải tự mình phiền nhiễu với những vấn đề như thế? Dù một đệ tử có thể nghĩ rằng thầy mình là “sư,” ông thầy không chấp nhận một danh hiệu như thế bởi vì Thiền của ông không tách lìa với Thiền của họ, và Pháp của ông là một thành phần tạo thành Pháp của họ. Đức Sơn rất tử tế với ông tăng, người có Thiền không khác hơn giấc mộng hôm qua. Có thể Đức Sơn đã nghĩ, “Dùng để làm gì,” nhưng sư vẫn im lặng.

Genro: Tim cổ đức lạnh như sắt thép, Mà phàm tình không thể xử phân. Họ tới lui nhanh như ánh chớp, Vào và ra giống như huyễn thuật. Ai phê bình cũng chẳng động tâm. Đỉnh núi cao còn có thể leo, Đáy biển sâu không sao dò được. Dưới chân sư phải nên ra sức,

Đức Sơn, thị giả ăn chẳng chung bàn.

Nguồn: Đức Sơn hiền đức ngày xưa

Xem thêm:

Nam Tuyền chẳng nhận cả tăng lẫn tục

Nghĩa Trung thuyết pháp

Nam Tuyền Phật đá

Ngưỡng Sơn chào thầy

Nam Tuyền tuổi Phật

Ngưỡng Sơn ngàn muôn cảnh

Nham Đầu ba giới

Ngưỡng Sơn vẽ một đường

Nham Đầu cái búa

Ngưỡng Sơn ngồi thiền